羯鼓歌

(明代)王洪

开元厌听南风琴,宫中别制龟兹音。檀板骤击碧云外,白雨乱落青山阴。

一曲山香犹未了,万紫千红竞春晓。临轩大笑称天公,斡旋造化须臾中。

鲁山花瓷那有此,岁岁欢娱殊未已。谁知忽作秋风高,渭水一夕生波涛。

金铃琅琅雨声急,回首剑门归未得。春风满路红槿开,却忆花奴泪沾臆。

乃知自古戒郑声,不独颜色能倾城。

《羯鼓歌》拼音标注

jié gǔ gē
kāi yuán yàn tīng nán fēng qín,
gōng zhōng bié zhì gūi zī yīn。
tán bǎn zòu jí bì yún wài,
bái yǔ luàn luò qīng shān yīn。
yī qū shān xiāng yóu wèi le,
wàn zǐ qiān hóng jìng chūn xiǎo。
lín xuān dà xiào chēng tiān gōng,
wò xuán zào huà xū yú zhōng。
lǔ shān huā cí nà yǒu cǐ,
sùi sùi huān yú shū wèi yǐ。
shúi zhī hū zuò qīu fēng gāo,
wèi shǔi yī xī shēng bō tāo。
jīn líng láng láng yǔ shēng jí,
húi shǒu jiàn mén gūi wèi dé。
chūn fēng mǎn lù hóng jǐn kāi,
què yì huā nú lèi zhān yì。
nǎi zhī zì gǔ jiè zhèng shēng,
bù dú yán sè néng qīng chéng。