咏史示儿 其一

(明代)王弘诲

姬旦赋鸱鸮,流言亦坎坷。不智与不仁,圣坎且有过。

投杼动慈颜,按剑明珠挫。由来天性间,情理俱无奈。

唐虞世已远,殷周道未坠。上嘉下乐间,无可无不可。

吾闻采薇子,清风起廉懦。延陵挹高悰,达节亦可贺。

文王如可师,周公岂欺我。儿曹尚勉旃,圣贤亦坎做。

《咏史示儿 其一》拼音标注

yǒng shǐ shì ér qí yī
jī dàn fù zhī xiāo,
líu yán yì kǎn kě。
bù zhì yǔ bù rén,
shèng kǎn qiě yǒu guò。
tóu zhù dòng cí yán,
àn jiàn míng zhū cuò。
yóu lái tiān xìng jiān,
qíng lǐ jù wú nài。
táng yú shì yǐ yuǎn,
yīn zhōu dào wèi zhùi。
shàng jiā xià lè jiān,
wú kě wú bù kě。
wú wén cǎi wéi zǐ,
qīng fēng qǐ lián nuò。
yán líng yì gāo cóng,
dá jié yì kě hè。
wén wáng rú kě shī,
zhōu gōng qǐ qī wǒ。
ér cáo shàng miǎn zhān,
shèng xián yì kǎn zuò。