登龙门塔分得龙门高深四韵 其一
(明代)王弘诲
清溪寒色映芙蓉,法界苍茫瑞霭浓。北去层峦回玉几,西来积翠耸金峰。
气钟琼莞三千里,秀出秦关百二重。从此遐荒开泰运,满江风雨化鱼龙。
《登龙门塔分得龙门高深四韵 其一》拼音标注
dēng lóng mén tǎ fēn dé lóng mén gāo shēn sì yùn qí yī
qīng xī hán sè yìng fú róng,
fǎ jiè cāng máng rùi ǎi nóng。
běi qù céng luán húi yù jī,
xī lái jī cùi sǒng jīn fēng。
qì zhōng qióng guān sān qiān lǐ,
xìu chū qín guān bǎi èr zhòng。
cóng cǐ xiá huāng kāi tài yùn,
mǎn jiāng fēng yǔ huà yú lóng。
- 上一篇:登龙门塔分得龙门高深四韵 其三
- 下一篇:登龙门塔分得龙门高深四韵 其二