水龙吟(送人归武夷)

(宋代)安道

武夷一片闲云,被风吹落清原顶。溪梅吹吹、飞来相傍,不嫌凄冷。瓦斧争鸣,丝桐一曲,满城倾听。奈阳春未了,骊驹已驾,桐阴底、梦魂醒。何限吟笺赋笔,甚乡心、分却清兴。鳌峰胜处,遥知风月,属谁管领。邂逅何时,无穷事业,有穷光景。但相期、不负初心,此外分、皆前定。

《水龙吟(送人归武夷)》拼音标注

shǔi lóng yín ( sòng rén gūi wǔ yí )
wǔ yí yī piàn xián yún,
bèi fēng chūi luò qīng yuán dǐng。
xī méi chūi chūi 、 fēi lái xiāng bàng,
bù xián qī lěng。
wǎ fǔ zhēng míng,
sī tóng yī qū,
mǎn chéng qīng tīng。
nài yáng chūn wèi le,
lí jū yǐ jià,
tóng yīn dǐ 、 mèng hún xǐng。
hé xiàn yín jiān fù bǐ,
shén xiāng xīn 、 fēn què qīng xīng。
áo fēng shèng chù,
yáo zhī fēng yuè,
shǔ shúi guǎn lǐng。
xiè hòu hé shí,
wú qióng shì yè,
yǒu qióng guāng jǐng。
dàn xiāng qī 、 bù fù chū xīn,
cǐ wài fēn 、 jiē qián dìng。