笋生十二韵
(宋代)安道
何人斩伐到修篁,常忆兵戈一惨伤。一垒忆飞君子化,九渊蛇蛰哲人藏。风雷马策生麟角,晓暮鲛珠上颖芒。蝉腹俄抽青玉剑,虎皮初解绿沉枪。锦绷天分龙儿抱,翠尾风吹凤子翔。鸟乐巢深枝接叶,莺啼日静粉飘香。吟哦已有笙竽答,爱惜曾经尺寸量。醿入声柔千佩缓,月明影立万夫长。手亲拔尽沿根草,眼见参过覆顶杨。清綍一窗堪把卷,寒侵三伏拟移床。即今深匿从嗔客,依旧浓阴覆野塘。物理细推消复长,但留根柢耐痍疮。
《笋生十二韵》拼音标注
sǔn shēng shí èr yùn
hé rén zhǎn fá dào xīu huáng,
cháng yì bīng gē yī cǎn shāng。
yī lěi yì fēi jūn zǐ huà,
jǐu yuān shé zhí zhé rén cáng。
fēng léi mǎ cè shēng lín jiǎo,
xiǎo mù jiǎo zhū shàng yǐng máng。
chán fù é chōu qīng yù jiàn,
hǔ pí chū jiě lv̀ chén qiāng。
jǐn bēng tiān fēn lóng ér bào,
cùi wěi fēng chūi fèng zǐ xiáng。
niǎo lè cháo shēn zhī jiē yè,
yīng tí rì jìng fěn piāo xiāng。
yín é yǐ yǒu shēng yú dá,
ài xī céng jīng chǐ cùn liàng。
mí rù shēng róu qiān pèi huǎn,
yuè míng yǐng lì wàn fū cháng。
shǒu qīn bá jǐn yán gēn cǎo,
yǎn jiàn cān guò fù dǐng yáng。
qīng fú yī chuāng kān bǎ juàn,
hán qīn sān fú nǐ yí chuáng。
jí jīn shēn nì cóng tián kè,
yī jìu nóng yīn fù yě táng。
wù lǐ xì tūi xiāo fù cháng,
dàn líu gēn dǐ nài yí chuāng 。