安德道中杏花盛开感而赋此

(明代)王渐逵

一从羁客落天涯,两见青春管物华。黄鸟相呼如唤友,杏花虽好不为家。

平川渺渺际烟树,远戍悠悠隐暮笳。惟有萝峰旧时月,傍人深夜印晴沙。

《安德道中杏花盛开感而赋此》拼音标注

ān dé dào zhōng xìng huā shèng kāi gǎn ér fù cǐ
yī cóng jī kè luò tiān yá,
liǎng jiàn qīng chūn guǎn wù huá。
huáng niǎo xiāng hū rú huàn yǒu,
xìng huā sūi hǎo bù wèi jiā。
píng chuān miǎo miǎo jì yān shù,
yuǎn shù yōu yōu yǐn mù jiā。
wéi yǒu luó fēng jìu shí yuè,
bàng rén shēn yè yìn qíng shā。