和石田翁落花诗七首 其四

(明代)王建极

烟雨欺花肯放晴,落红日日唤愁生。已拚引被蒙头卧,更起巡檐信步行。

蝴蝶梦寒双睡燕,杜鹃枝老独啼莺。绿阴冉冉天涯遍,十二楼头空月明。

《和石田翁落花诗七首 其四》拼音标注

hé shí tián wēng luò huā shī qī shǒu qí sì
yān yǔ qī huā kěn fàng qíng,
luò hóng rì rì huàn chóu shēng。
yǐ pàn yǐn bèi méng tóu wò,
gèng qǐ xún yán xìn bù xíng。
hú dié mèng hán shuāng shùi yàn,
dù juān zhī lǎo dú tí yīng。
lv̀ yīn rǎn rǎn tiān yá biàn,
shí èr lóu tóu kōng yuè míng。