宿东溪李十五山亭

(宋代)安道

上山下山入山谷,溪中落日留我宿。松石依依当主人,主人不在意亦足。名花出地两重阶,绝顶平天一小斋。本意由来是山水,何用相逢语旧怀。

《宿东溪李十五山亭》拼音标注

sù dōng xī lǐ shí wǔ shān tíng
shàng shān xià shān rù shān gǔ,
xī zhōng luò rì líu wǒ sù。
sōng shí yī yī dāng zhǔ rén,
zhǔ rén bù zài yì yì zú。
míng huā chū dì liǎng zhòng jiē,
jué dǐng píng tiān yī xiǎo zhāi。
běn yì yóu lái shì shān shǔi,
hé yòng xiāng féng yǔ jìu huái。