题郑板桥墨竹
(清代)王季珠
月来筛影风来啸,挺雪拒霜标劲操。淡浓疏密一笔挥,卓然写出绿卿照。
从来画工判优劣,判在精神到不到。写到心花怒发时,不论直挥与横扫。
千竿万竿玉亭亭,败叶枯枝也觉好。吸尽渭川真骨髓,莫怪神肖貌不肖。
并世若逢东坡与,也把先生呼笑笑。
《题郑板桥墨竹》拼音标注
tí zhèng bǎn qiáo mò zhú
yuè lái shāi yǐng fēng lái xiào,
tǐng xuě jù shuāng biāo jìng cāo。
dàn nóng shū mì yī bǐ hūi,
zhuō rán xiě chū lv̀ qīng zhào。
cóng lái huà gōng pàn yōu liè,
pàn zài jīng shén dào bù dào。
xiě dào xīn huā nù fā shí,
bù lùn zhí hūi yǔ héng sǎo。
qiān gān wàn gān yù tíng tíng,
bài yè kū zhī yě jué hǎo。
xī jǐn wèi chuān zhēn gǔ sǔi,
mò guài shén xiào mào bù xiào。
bìng shì ruò féng dōng pō yǔ,
yě bǎ xiān shēng hū xiào xiào。