齐天乐 天津闻蝉 用吴韵

(清代)王闿运

绿槐凉雨高楼静,凄凄嗽声还咽。楚梦无凭,蜀魂乍返,不记甚时相别。

寒吹玉叶。是早日听伊,弄音清切。得意初来,一庭花影送残笛。

如今素秋又接,便孤吟到夜,空伴啼蟀。南国芳华,夕阳弦索,打叠罗衣收歇。

西风漫曳。斗惊起离心、玉壶冰热。细算流光,唤人愁第一。

《齐天乐 天津闻蝉,用吴韵》拼音标注

qí tiān lè tiān jīn wén chán,yòng wú yùn
lv̀ huái liáng yǔ gāo lóu jìng,
qī qī sòu shēng huán yān。
chǔ mèng wú píng,
shǔ hún zhà fǎn,
bù jì shén shí xiāng bié。
hán chūi yù yè。
shì zǎo rì tīng yī,
nòng yīn qīng qiē。
dé yì chū lái,
yī tíng huā yǐng sòng cán dí。
rú jīn sù qīu yòu jiē,
biàn gū yín dào yè,
kōng bàn tí shuài。
nán guó fāng huá,
xī yáng xián suǒ,
dǎ dié luō yī shōu xiē。
xī fēng màn yè。
dǒu liáng qǐ lí xīn 、 yù hú bīng rè。
xì suàn líu guāng,
huàn rén chóu dì yī。