答李公安

(宋代)王令

自古名士纷如毛,多见博带裳衣褒。如其可学不可逮,三满夫子皆儒豪。其文渊源尤可爱,江海驾荡相吞滔。方吾少时未识愧,引领日望声齐高。穷吭折吻气力绝,始尽退伏非所曹。近来笔砚思置去,新诗苟有亦自韬。闲时屡索不肯出,若欲献贵贱厥操。李君南来久有日,我始得见试捾搯。忽逢诗挑欲我接,快句锐利磨矛刀。要令口献近章句,若急献迫不可逃,颜赫舌涩不可吐,滞若乱绪强抽搔。惟其自陈尚讷怍,况又听者宁不聱。退归自与败者比,誓欲弃甲弓矢橐。新诗见投又须和,咄哉自守何不牢。

《答李公安》拼音标注

dá lǐ gōng ān
zì gǔ míng shì fēn rú máo,
duō jiàn bó dài cháng yī bāo。
rú qí kě xué bù kě dài,
sān mǎn fū zǐ jiē rú háo。
qí wén yuān yuán yóu kě ài,
jiāng hǎi jià dàng xiāng tūn tāo。
fāng wú shǎo shí wèi shì kùi,
yǐn lǐng rì wàng shēng qí gāo。
qióng háng zhé wěn qì lì jué,
shǐ jǐn tùi fú fēi suǒ cáo。
jìn lái bǐ yàn sī zhì qù,
xīn shī gǒu yǒu yì zì tāo。
xián shí lv̌ suǒ bù kěn chū,
ruò yù xiàn gùi jiàn jué cāo。
lǐ jūn nán lái jǐu yǒu rì,
wǒ shǐ dé jiàn shì wò tāo。
hū féng shī tiāo yù wǒ jiē,
kuài jù rùi lì mó máo dāo。
yào lìng kǒu xiàn jìn zhāng jù,
ruò jí xiàn pò bù kě táo,
yán hè shé sè bù kě tǔ,
zhì ruò luàn xù qiáng chōu sāo。
wéi qí zì chén shàng nè zuò,
kuàng yòu tīng zhě níng bù áo。
tùi gūi zì yǔ bài zhě bǐ,
shì yù qì jiǎ gōng shǐ tuó。
xīn shī jiàn tóu yòu xū hé,
duō zāi zì shǒu hé bù láo 。