天竺日章法师得旨还山画泉石闲斋图赠行并题

(宋代)安道

冲怀澹如水,万境犹虚空。忽闻还山诏,喜入衰颜红。山中何所有,手种石上松。茅屋雰无人,恒有云气封。青灯照佛龛,炉烟袅松风。砯崖喷飞泉,赴壑如撞钟。群响自起灭,闻心本无穷。尘销诸念寂,梦觉非有踪。九旬谈一妙,政尔开盲聋。孰持去来影,观作真实同。去随流水远,归与云相从。无心任玄化,泊然齐始终。秋风动江汉,波浪皆朝宗。云帆挂海月,渺渺五湖东。

《天竺日章法师得旨还山画泉石闲斋图赠行并题》拼音标注

tiān zhú rì zhāng fǎ shī dé zhǐ huán shān huà quán shí xián zhāi tú zèng xíng bìng tí
chōng huái dàn rú shǔi,
wàn jìng yóu xū kōng。
hū wén huán shān zhào,
xǐ rù shuāi yán hóng。
shān zhōng hé suǒ yǒu,
shǒu zhǒng shí shàng sōng。
máo wū fēn wú rén,
héng yǒu yún qì fēng。
qīng dēng zhào fó kān,
lú yān niǎo sōng fēng。
pīng yá pēn fēi quán,
fù hè rú zhuàng zhōng。
qún xiǎng zì qǐ miè,
wén xīn běn wú qióng。
chén xiāo zhū niàn jì,
mèng jué fēi yǒu zōng。
jǐu xún tán yī miào,
zhèng ěr kāi máng lóng。
shú chí qù lái yǐng,
guān zuò zhēn shí tóng。
qù súi líu shǔi yuǎn,
gūi yǔ yún xiāng cóng。
wú xīn rèn xuán huà,
bó rán qí shǐ zhōng。
qīu fēng dòng jiāng hàn,
bō làng jiē zhāo zōng。
yún fān guà hǎi yuè,
miǎo miǎo wǔ hú dōng 。