松化石

(清代)王梦庚

苍髯拿空卧云起,支离返寂含精髓。龙鳞化尽三千年,五花壁立涛声死。

廷真观老战风雨,自然道人频屈指。摩挲瘦骨敲青铜,玄鹤归来敛双趾。

昆冈玄圃黯无色,磥砢离奇景高节。

《松化石》拼音标注

sōng huà shí
cāng rán ná kōng wò yún qǐ,
zhī lí fǎn jì hán jīng sǔi。
lóng lín huà jǐn sān qiān nián,
wǔ huā bì lì tāo shēng sǐ。
tíng zhēn guān lǎo zhàn fēng yǔ,
zì rán dào rén pín qū zhǐ。
mó suō shòu gǔ qiāo qīng tóng,
xuán hè gūi lái liàn shuāng zhǐ。
kūn gāng xuán pǔ àn wú sè,
lěi luǒ lí qí jǐng gāo jié。