空翠亭

(清代)王念孙

我游空翠亭,遂蹑空翠窟。仄处迷向背,昼光寒不入。

高壁散长风,到面作飞雪。积阴带江声,冷中石骨裂。

钩络枯藤幽,剥啄古扉缺。虚寺钟一声,客魂堕泬。

尘氛此俱隔,惟有仙气结。愿得托茅茨,终焉养疏拙。

《空翠亭》拼音标注

kōng cùi tíng
wǒ yóu kōng cùi tíng,
sùi niè kōng cùi kū。
zè chù mí xiàng bèi,
zhòu guāng hán bù rù。
gāo bì sàn cháng fēng,
dào miàn zuò fēi xuě。
jī yīn dài jiāng shēng,
lěng zhōng shí gǔ liè。
gōu luò kū téng yōu,
bō zhuó gǔ fēi quē。
xū sì zhōng yī shēng,
kè hún duò  xuè。
chén fēn cǐ jù gé,
wéi yǒu xiān qì jié。
yuàn dé tuō máo cí,
zhōng yān yǎng shū zhuó。