浪淘沙 天眉空山听雨图 即用自题原韵

(清代)王倩

雁字远天横。万树烟平。吹来急雨逗离情。听到凄凉眠又起,挨尽残更。

空响四山声。知是风生。小窗孤枕薄寒清。梦醒哪奈愁况味,影瘦灯明。

《浪淘沙 天眉空山听雨图,即用自题原韵》拼音标注

làng táo shā tiān méi kōng shān tīng yǔ tú,jí yòng zì tí yuán yùn
yàn zì yuǎn tiān héng。
wàn shù yān píng。
chūi lái jí yǔ dòu lí qíng。
tīng dào qī liáng mián yòu qǐ,
āi jǐn cán gèng。
kōng xiǎng sì shān shēng。
zhī shì fēng shēng。
xiǎo chuāng gū zhěn bó hán qīng。
mèng xǐng nǎ nài chóu kuàng wèi,
yǐng shòu dēng míng。