题弹琴峡

(明代)王樵

边城春色晚,四月柳含芽。不入居庸道,安知有落花。

涧水清浅流,高低绕人家。忽闻孤鸾别鹤之清调,琅然出幽谷之谽谺。

水石自成音,穆如风中琴。听无用于钟期,巧无施于伯牙。

洗我客愁尽,因之发长嗟。大都商旅来如市,雄边羽檄纷如麻。

高风撼地白日黯,梦魂不定听胡笳。皆言此地即堪愁,不到边庭鬓欲华。

孰有幽泉不改音,乔木四时山自嘉。乃知桃花源,何必武陵涯。

《题弹琴峡》拼音标注

tí dàn qín xiá
biān chéng chūn sè wǎn,
sì yuè lǐu hán yá。
bù rù jū yōng dào,
ān zhī yǒu luò huā。
jiàn shǔi qīng qiǎn líu,
gāo dī rào rén jiā。
hū wén gū luán bié hè zhī qīng diào,
láng rán chū yōu gǔ zhī hān xiā。
shǔi shí zì chéng yīn,
mù rú fēng zhōng qín。
tīng wú yòng yú zhōng qī,
qiǎo wú shī yú bó yá。
xǐ wǒ kè chóu jǐn,
yīn zhī fā cháng jiē。
dà dū shāng lv̌ lái rú shì,
xióng biān yǔ xí fēn rú má。
gāo fēng hàn dì bái rì àn,
mèng hún bù dìng tīng hú jiā。
jiē yán cǐ dì jí kān chóu,
bù dào biān tíng bìn yù huá。
shú yǒu yōu quán bù gǎi yīn,
qiáo mù sì shí shān zì jiā。
nǎi zhī táo huā yuán,
hé bì wǔ líng yá。