题严陵钓台一首
(宋代)王阮
西都庸庸生祸胎,东都切切绳公台。平生故人苦畏辱,坐定白云那肯来。沉几深略满帝腹,且憩先生一双足。使知天上麒麟儿,不似犬羊甘豢畜。渭滨老叟不自持,为人人以鹰名之。岂识桐江一竿竹,依旧秋风鱼正肥。古来贤者亦避世,往往适逢天地闭。得如建武亦不恶,又值首阳难降志。山木阴阴江面寒,此天别在壶中宽。几曾流出桃花去,宝气自骇人间观。当时不愿世知已,称到于今却如此。塞马得失天好还,千驷齐侯不穷理。
《题严陵钓台一首》拼音标注
tí yán líng diào tái yī shǒu
xī dū yōng yōng shēng huò tāi,
dōng dū qiē qiē shéng gōng tái。
píng shēng gù rén kǔ wèi rǔ,
zuò dìng bái yún nà kěn lái。
chén jī shēn lvè mǎn dì fù,
qiě qì xiān shēng yī shuāng zú。
shǐ zhī tiān shàng qí lín ér,
bù sì quǎn yáng gān huàn chù。
wèi bīn lǎo sǒu bù zì chí,
wèi rén rén yǐ yīng míng zhī。
qǐ shì tóng jiāng yī gān zhú,
yī jìu qīu fēng yú zhèng féi。
gǔ lái xián zhě yì bì shì,
wǎng wǎng shì féng tiān dì bì。
dé rú jiàn wǔ yì bù è,
yòu zhí shǒu yáng nán jiàng zhì。
shān mù yīn yīn jiāng miàn hán,
cǐ tiān bié zài hú zhōng kuān。
jī céng líu chū táo huā qù,
bǎo qì zì hài rén jiān guān。
dāng shí bù yuàn shì zhī yǐ,
chēng dào yú jīn què rú cǐ。
sāi mǎ dé shī tiān hǎo huán,
qiān sì qí hóu bù qióng lǐ 。
- 上一篇:龟父国宾二周丈同游谷帘三首 其三
- 下一篇:题武夷冲佑观一首