曹娥庙一首

(宋代)王阮

英哉神女此江干,德与余姚舜一般。碧草凄凄埋玉冷,清风凛凛矗天寒。求生古患为仁害,处死今知得所难。我自裴徊不忍去,非干潮小故盘桓。

《曹娥庙一首》拼音标注

cáo é miào yī shǒu
yīng zāi shén nv̌ cǐ jiāng gān,
dé yǔ yú yáo shùn yī bān。
bì cǎo qī qī mái yù lěng,
qīng fēng lǐn lǐn chù tiān hán。
qíu shēng gǔ huàn wèi rén hài,
chù sǐ jīn zhī dé suǒ nán。
wǒ zì péi huái bù rěn qù,
fēi gān cháo xiǎo gù pán huán 。