哀挽诗
(宋代)王庭圭
我家群从有封胡,潇洒如君更隐居。岂但开轩隐松竹,能令满屋贮图书。
朱栏手植花犹在,黄叶风飘日已疏。触目自然堪痛哭,不胜清泪湿衣裾。
《哀挽诗》拼音标注
āi wǎn shī
wǒ jiā qún cóng yǒu fēng hú,
xiāo sǎ rú jūn gèng yǐn jū。
qǐ dàn kāi xuān yǐn sōng zhú,
néng lìng mǎn wū zhǔ tú shū。
zhū lán shǒu zhí huā yóu zài,
huáng yè fēng piāo rì yǐ shū。
hóng mù zì rán kān tòng kū,
bù shèng qīng lèi shī yī jū。