别后再和一首

(宋代)王庭圭

平昔高谈古帝王,到今春草几时芳。挥毫欲上三千牍,拆袜初无一寸长。

亹亹逼人逢此意,匆匆下语不成章。归来闭阁焚香坐,端为思君聊复忙。

《别后再和一首》拼音标注

bié hòu zài hé yī shǒu
píng xī gāo tán gǔ dì wáng,
dào jīn chūn cǎo jī shí fāng。
hūi háo yù shàng sān qiān dú,
chāi wà chū wú yī cùn cháng。
wěi wěi bī rén féng cǐ yì,
cōng cōng xià yǔ bù chéng zhāng。
gūi lái bì gé fén xiāng zuò,
duān wèi sī jūn liáo fù máng。