赋得宫人入道二首 其一

(明代)汪琬

翻因薄命爱长生,羽氅云冠再拜行。曾被玉皇教按曲,忽随金母学吹笙。

颜逢炼液重疑艳,身为持斋转觉轻。从此幽栖如野鹤,万年枝上月空明。

《赋得宫人入道二首 其一》拼音标注

fù dé gōng rén rù dào èr shǒu qí yī
fān yīn bó mìng ài cháng shēng,
yǔ chǎng yún guān zài bài xíng。
céng bèi yù huáng jiào àn qū,
hū súi jīn mǔ xué chūi shēng。
yán féng liàn yè zhòng yí yàn,
shēn wèi chí zhāi zhuǎn jué qīng。
cóng cǐ yōu qī rú yě hè,
wàn nián zhī shàng yuè kōng míng。