杨山人寻仙歌

(明代)王问

鬒发尽白雪垂肩,玉颜桃花如少年。人言世事了不对,坐中往往爱逃禅。一朝寻仙游五岳,踏穿芒鞋不停脚。朝登快阁挹流霞,暮宿云房捣灵药。会言曾见裴庆父,弃妻走入真人府。卧处草深三尺余,每入空山骑饥虎。陌上忽逢铜鼓张,一片青毡单掩阳。暝归岩洞抱龙宿,腥涎满身闻异香。大岳人传大造化,夜走深山及奔马。人问真言一字无,只把圆圈手中画。后来作者张雪樵,雪山枯坐影萧萧。自云参透元宫事,已见三花顶上飘。龙宫主人杨伯雨,啬精炼形如处女。百尺梯桥万丈潭,携至希夷讲经处。七星岩下张光明,施药归来眼倍青。怪松无枝洞底黑,日日鞭龙上太清。大聂小聂见最晚,气爽神清意诞散。半榻山云千卷书,相过一饱黄精饭。归来招予早避名,人间寂寞道初成。盘陀石上跏趺坐,固守虚无专养婴。

《杨山人寻仙歌》拼音标注

yáng shān rén xún xiān gē
zhěn fā jǐn bái xuě chúi jiān,
yù yán táo huā rú shǎo nián。
rén yán shì shì le bù dùi,
zuò zhōng wǎng wǎng ài táo shàn。
yī zhāo xún xiān yóu wǔ yuè,
tà chuān máng xié bù tíng jiǎo。
zhāo dēng kuài gé yì líu xiá,
mù sù yún fáng dǎo líng yào。
hùi yán céng jiàn péi qìng fù,
qì qī zǒu rù zhēn rén fǔ。
wò chù cǎo shēn sān chǐ yú,
měi rù kōng shān qí jī hǔ。
mò shàng hū féng tóng gǔ zhāng,
yī piàn qīng zhān dān yǎn yáng。
míng gūi yán dòng bào lóng sù,
xīng xián mǎn shēn wén yì xiāng。
dà yuè rén chuán dà zào huà,
yè zǒu shēn shān jí bēn mǎ。
rén wèn zhēn yán yī zì wú,
zhǐ bǎ yuán quān shǒu zhōng huà。
hòu lái zuò zhě zhāng xuě qiáo,
xuě shān kū zuò yǐng xiāo xiāo。
zì yún cān tòu yuán gōng shì,
yǐ jiàn sān huā dǐng shàng piāo。
lóng gōng zhǔ rén yáng bó yǔ,
sè jīng liàn xíng rú chù nv̌。
bǎi chǐ tī qiáo wàn zhàng tán,
xié zhì xī yí jiǎng jīng chù。
qī xīng yán xià zhāng guāng míng,
shī yào gūi lái yǎn bèi qīng。
guài sōng wú zhī dòng dǐ hēi,
rì rì biān lóng shàng tài qīng。
dà niè xiǎo niè jiàn zùi wǎn,
qì shuǎng shén qīng yì dàn sàn。
bàn tà shān yún qiān juàn shū,
xiāng guò yī bǎo huáng jīng fàn。
gūi lái zhāo yú zǎo bì míng,
rén jiān jì mò dào chū chéng。
pán tuó shí shàng jiā fū zuò,
gù shǒu xū wú zhuān yǎng yīng 。