莲士见示扈从盘山用陆放翁韵诗即次原韵奉简
(清代)汪学金
春风放颠花事残,绿阴满庭春昼闲。午时睡醒鬓丝乱,闭门枯坐如深山。
故人扈从蓟门返,呼童扫径开柴关。三日不见生鄙吝,觌面惟恐遭讥讪。
袖中一卷莹冰雪,泠然四座开心颜。青山落日响钟磬,一鸟呖呖啼花间。
万松入云乱苍翠,千涧咽石喷淙潺。樊笼塌翅不飞去,境地毋乃分仙顽。
夜来有梦到盘谷,朝真许缀蓬莱班。洞门遍地种瑶草,仙人放鹿何时还。
《莲士见示扈从盘山用陆放翁韵诗即次原韵奉简》拼音标注
lián shì jiàn shì hù cóng pán shān yòng lù fàng wēng yùn shī jí cì yuán yùn fèng jiǎn
chūn fēng fàng diān huā shì cán,
lv̀ yīn mǎn tíng chūn zhòu xián。
wǔ shí shùi xǐng bìn sī luàn,
bì mén kū zuò rú shēn shān。
gù rén hù cóng jì mén fǎn,
hū tóng sǎo jìng kāi chái guān。
sān rì bù jiàn shēng bǐ lìn,
dí miàn wéi kǒng zāo jī shàn。
xìu zhōng yī juàn yíng bīng xuě,
líng rán sì zuò kāi xīn yán。
qīng shān luò rì xiǎng zhōng qìng,
yī niǎo lì lì tí huā jiān。
wàn sōng rù yún luàn cāng cùi,
qiān jiàn yān shí pēn cóng chán。
fán lóng tā chì bù fēi qù,
jìng dì wú nǎi fēn xiān wán。
yè lái yǒu mèng dào pán gǔ,
zhāo zhēn xǔ zhùi péng lái bān。
dòng mén biàn dì zhǒng yáo cǎo,
xiān rén fàng lù hé shí huán。