用元韵答汪广文

(宋代)王炎

十丈花开玉井峰,藤萝亦附灌木丛。可怜浮食不根着,南北羁旅如燕鸿。倦飞欲返返未得,梦魂时绕三径松。故人相见发孤笑,执热一濯清穆风。小倾家酿歌骊驹,有怀未吐行匆匆。山寒不开北枝梅,地远谁树南荆枫。欲谈此意无为领,拨灰消尽麒麟红。未免随俗且折腰,薄以今古浇其胸。六经之泽溉万世,譬如畦稻宵露蒙。陈言有味可涵泳,环堵差胜朝市中。退之一赋吾未许,二禽雅意岂愿笼。乘轩执圭何有哉。日光熠熠尘飞空。由来贤达多下位,高原不解生芙蓉。龙鱼仙伯妙此理,垂云小憇来儒宫。洞庭湘山入诗句,借与光彩胜赮虹。百闻不及一见面,独对霜月搔飞蓬。清光何事亦多阙,试为问之修月翁。

《用元韵答汪广文》拼音标注

yòng yuán yùn dá wāng guǎng wén
shí zhàng huā kāi yù jǐng fēng,
téng luó yì fù guàn mù cóng。
kě lián fú shí bù gēn zháo,
nán běi jī lv̌ rú yàn hóng。
juàn fēi yù fǎn fǎn wèi dé,
mèng hún shí rào sān jìng sōng。
gù rén xiāng jiàn fā gū xiào,
zhí rè yī zhuó qīng mù fēng。
xiǎo qīng jiā niàng gē lí jū,
yǒu huái wèi tǔ xíng cōng cōng。
shān hán bù kāi běi zhī méi,
dì yuǎn shúi shù nán jīng fēng。
yù tán cǐ yì wú wèi lǐng,
bō hūi xiāo jǐn qí lín hóng。
wèi miǎn súi sú qiě zhé yāo,
bó yǐ jīn gǔ jiāo qí xiōng。
lìu jīng zhī zé gài wàn shì,
pì rú qí dào xiāo lù méng。
chén yán yǒu wèi kě hán yǒng,
huán dǔ chà shèng zhāo shì zhōng。
tùi zhī yī fù wú wèi xǔ,
èr qín yǎ yì qǐ yuàn lóng。
chéng xuān zhí gūi hé yǒu zāi。
rì guāng yì yì chén fēi kōng。
yóu lái xián dá duō xià wèi,
gāo yuán bù jiě shēng fú róng。
lóng yú xiān bó miào cǐ lǐ,
chúi yún xiǎo qì lái rú gōng。
dòng tíng xiāng shān rù shī jù,
jiè yǔ guāng cǎi shèng xiá hóng。
bǎi wén bù jí yī jiàn miàn,
dú dùi shuāng yuè sāo fēi péng。
qīng guāng hé shì yì duō què,
shì wèi wèn zhī xīu yuè wēng 。