听琴赠远师

(宋代)王洋

世人倾耳听繁音,太音古淡难为听。有如广庭题旌夏,或者惊遁疑有神。当时舜床调五弦,薰风煽物无穷人。若言造化不爱玩,安得感君回阳春。遣音相继嗣者谁,穷山缁侣黄冠师。非干此意乐穷静,世路自与相参差。我今试听清风操,野鹤孤猿对残照,琅琊山下醉翁吟,分明拨向琴中调。人言大弦如玉温,小弦廉折亮以清。春秋自是隔寒暑,天地不和令偕行。岂如七弦转十指,劲节谐音同到耳,乃知造化在指端。岂但高山与流水,道人不肯长怀珍。亦曾挟艺游车尘。高门八字惊未见,脱赠往往捐千纯。如今飘泊困长路,更觉世味难将迎。应将感怆赴琴风,一听万虑罗心兵。道人勿苦生冰炭,古道须信非人情。哀音果要洗俗耳,更去娇弦三两声。

《听琴赠远师》拼音标注

tīng qín zèng yuǎn shī
shì rén qīng ěr tīng fán yīn,
tài yīn gǔ dàn nán wèi tīng。
yǒu rú guǎng tíng tí jīng xià,
huò zhě liáng dùn yí yǒu shén。
dāng shí shùn chuáng diào wǔ xián,
xūn fēng shān wù wú qióng rén。
ruò yán zào huà bù ài wán,
ān dé gǎn jūn húi yáng chūn。
qiǎn yīn xiāng jì sì zhě shúi,
qióng shān zī lv̌ huáng guān shī。
fēi gān cǐ yì lè qióng jìng,
shì lù zì yǔ xiāng cān chà。
wǒ jīn shì tīng qīng fēng cāo,
yě hè gū yuán dùi cán zhào,
láng yé shān xià zùi wēng yín,
fēn míng bō xiàng qín zhōng diào。
rén yán dà xián rú yù wēn,
xiǎo xián lián zhé liàng yǐ qīng。
chūn qīu zì shì gé hán shǔ,
tiān dì bù hé lìng xié xíng。
qǐ rú qī xián zhuǎn shí zhǐ,
jìng jié xié yīn tóng dào ěr,
nǎi zhī zào huà zài zhǐ duān。
qǐ dàn gāo shān yǔ líu shǔi,
dào rén bù kěn cháng huái zhēn。
yì céng xié yì yóu chē chén。
gāo mén bā zì liáng wèi jiàn,
tuō zèng wǎng wǎng juān qiān chún。
rú jīn piāo bó kùn cháng lù,
gèng jué shì wèi nán jiāng yíng。
yìng jiāng gǎn chuàng fù qín fēng,
yī tīng wàn lv̀ luō xīn bīng。
dào rén wù kǔ shēng bīng tàn,
gǔ dào xū xìn fēi rén qíng。
āi yīn guǒ yào xǐ sú ěr,
gèng qù jiāo xián sān liǎng shēng 。