王亚之元夕招客庭下红梅两株相对盛开

(宋代)王洋

君家不种通神钱,只种春色留庭前。庭前春色谁最妍,二女解佩来江边。沉沉华屋清夜起,火树银花月如水。自然颜色变韶稚,况乃新妆露初洗。春初艳粉秋初莲,绛绡广袂罗群仙。华清池畔娇无力,赤凤楼中困未眠。后来更许谁相拟,海棠欲睡薰农李。亦知等级且追陪,格外风流不相似。一枝乞得归茅屋,窗里铜瓶窗外竹。不禁清绝意萧然,大似佳人依草木。阆苑花无世上缘,收香还入四禅天。明朝风雨催归去,花月重圆又一年。神情邃美肤粗恶,泾渭由来两清浊。要求绘笔尽芳妍,更问尊前老文学。

《王亚之元夕招客庭下红梅两株相对盛开》拼音标注

wáng yà zhī yuán xī zhāo kè tíng xià hóng méi liǎng zhū xiāng dùi shèng kāi
jūn jiā bù zhǒng tōng shén qián,
zhǐ zhǒng chūn sè líu tíng qián。
tíng qián chūn sè shúi zùi yán,
èr nv̌ jiě pèi lái jiāng biān。
chén chén huá wū qīng yè qǐ,
huǒ shù yín huā yuè rú shǔi。
zì rán yán sè biàn sháo zhì,
kuàng nǎi xīn zhuāng lù chū xǐ。
chūn chū yàn fěn qīu chū lián,
jiàng xiāo guǎng mèi luō qún xiān。
huá qīng chí pàn jiāo wú lì,
chì fèng lóu zhōng kùn wèi mián。
hòu lái gèng xǔ shúi xiāng nǐ,
hǎi táng yù shùi xūn nóng lǐ。
yì zhī děng jí qiě zhūi péi,
gé wài fēng líu bù xiāng sì。
yī zhī qǐ dé gūi máo wū,
chuāng lǐ tóng píng chuāng wài zhú。
bù jìn qīng jué yì xiāo rán,
dà sì jiā rén yī cǎo mù。
lǎng yuàn huā wú shì shàng yuán,
shōu xiāng huán rù sì shàn tiān。
míng zhāo fēng yǔ cūi gūi qù,
huā yuè zhòng yuán yòu yī nián。
shén qíng sùi měi fū cū è,
jīng wèi yóu lái liǎng qīng zhuó。
yào qíu hùi bǐ jǐn fāng yán,
gèng wèn zūn qián lǎo wén xué 。