怀范子以诗赠之

(宋代)王洋

开正占晴符古语,便谓春风偏花坞。那知谓意不可谋,才告休期便风雨。急追令节已难寻,卧向空斋思胜侣。可怜十步五步宽,似隔千山万山阴。今朝冯夷巧作便,翦刻开花散飞舞。峭寒燠沐两不同,况是南箕正三鼓。若求此花生彼花,少霁威严无用武。桑钱未出土水兴,绘给丰膏亦无苦。半分僧室依环堵,满目愁来不堪数。需公排日作好诗,细破春愁看几许。

《怀范子以诗赠之》拼音标注

huái fàn zǐ yǐ shī zèng zhī
kāi zhèng zhān qíng fú gǔ yǔ,
biàn wèi chūn fēng piān huā wù。
nà zhī wèi yì bù kě móu,
cái gào xīu qī biàn fēng yǔ。
jí zhūi lìng jié yǐ nán xún,
wò xiàng kōng zhāi sī shèng lv̌。
kě lián shí bù wǔ bù kuān,
sì gé qiān shān wàn shān yīn。
jīn zhāo féng yí qiǎo zuò biàn,
jiǎn kè kāi huā sàn fēi wǔ。
qiào hán yù mù liǎng bù tóng,
kuàng shì nán jī zhèng sān gǔ。
ruò qíu cǐ huā shēng bǐ huā,
shǎo jì wēi yán wú yòng wǔ。
sāng qián wèi chū tǔ shǔi xīng,
hùi gěi fēng gāo yì wú kǔ。
bàn fēn sēng shì yī huán dǔ,
mǎn mù chóu lái bù kān shù。
xū gōng pái rì zuò hǎo shī,
xì pò chūn chóu kàn jī xǔ 。