观讲师有感

(宋代)王洋

一僧据几坐,众僧列其间。纷纷士与女,其其复相环。娟娟谁家妇,粉面垂烟鬟。既为时俗妆,复著道士冠。一闻法师唱,先众低朱颜。俯仰皆中度,仪矩发素闲。众僧推举首,往往务旁观。云是良家子,良人缀朝端。二十哭其夫,蕙帏守奇单。誓保岁寒节,悼往时汍澜。邻女闻好色,愿见无由缘。孺枝无杂匹,对镜有孤鸾。如此十馀载,里巷不敢讙。岁久厌俗累,幡然学僧禅。朝朝事香火,常念舍嚣烦。遂来佛寺中,圆顶杂长髯。未能问以此,吁嗟涕以潸。女子本柔静,闺房不肯安。当初红颜时,可必同恂鳏。所行虽失节,尚可求芝兰。如今馀艳态,却来扣幽关。进退两无据,此道何漫漫。京城富贵家,妍丽了尘寰。不肯自爱重,白日吴妖娴。廉耻节毁丧,万里来夷蛮。向来红面女,十九逢时艰。奈何兵戈中,此风不为删。僧乎尔其有,为我逃穷山。

《观讲师有感》拼音标注

guān jiǎng shī yǒu gǎn
yī sēng jù jī zuò,
zhòng sēng liè qí jiān。
fēn fēn shì yǔ nv̌,
qí qí fù xiāng huán。
juān juān shúi jiā fù,
fěn miàn chúi yān huán。
jì wèi shí sú zhuāng,
fù zhù dào shì guān。
yī wén fǎ shī chàng,
xiān zhòng dī zhū yán。
fǔ yǎng jiē zhōng dù,
yí jǔ fā sù xián。
zhòng sēng tūi jǔ shǒu,
wǎng wǎng wù páng guān。
yún shì liáng jiā zǐ,
liáng rén zhùi zhāo duān。
èr shí kū qí fū,
hùi wéi shǒu qí dān。
shì bǎo sùi hán jié,
dào wǎng shí wán lán。
lín nv̌ wén hǎo sè,
yuàn jiàn wú yóu yuán。
rú zhī wú zá pǐ,
dùi jìng yǒu gū luán。
rú cǐ shí yú zài,
lǐ xiàng bù gǎn huān。
sùi jǐu yàn sú lèi,
fān rán xué sēng shàn。
zhāo zhāo shì xiāng huǒ,
cháng niàn shè xiāo fán。
sùi lái fó sì zhōng,
yuán dǐng zá cháng rán。
wèi néng wèn yǐ cǐ,
xū jiē tì yǐ shān。
nv̌ zǐ běn róu jìng,
gūi fáng bù kěn ān。
dāng chū hóng yán shí,
kě bì tóng xún yín。
suǒ xíng sūi shī jié,
shàng kě qíu zhī lán。
rú jīn yú yàn tài,
què lái kòu yōu guān。
jìn tùi liǎng wú jù,
cǐ dào hé màn màn。
jīng chéng fù gùi jiā,
yán lì le chén huán。
bù kěn zì ài zhòng,
bái rì wú yāo xián。
lián chǐ jié hǔi sāng,
wàn lǐ lái yí mán。
xiàng lái hóng miàn nv̌,
shí jǐu féng shí jiān。
nài hé bīng gē zhōng,
cǐ fēng bù wèi shān。
sēng hū ěr qí yǒu,
wèi wǒ táo qióng shān 。