和圣求

(宋代)王洋

桃花人面共春风,人去桃花自笑红。撩乱絮飞春物后,依稀云散梦魂中。莺迁是处皆良友,蝶化知谁是主翁。莫讶求仙杳无信,卖花人过小桥东。

《和圣求》拼音标注

hé shèng qíu
táo huā rén miàn gòng chūn fēng,
rén qù táo huā zì xiào hóng。
liāo luàn xù fēi chūn wù hòu,
yī xī yún sàn mèng hún zhōng。
yīng qiān shì chù jiē liáng yǒu,
dié huà zhī shúi shì zhǔ wēng。
mò yà qíu xiān yǎo wú xìn,
mài huā rén guò xiǎo qiáo dōng 。