邻女有自经者不晓何因而里媪述其光艳皎洁阅

(明代)王彦泓

明姿靓服严妆乍,垂手亭亭俨图画。女伴当窗唤不应,还疑背面秋千下。娇痴小妹忽惊啼,懊恼春宵睡似泥。何刻停灯开钿匣,几时响屟度楼梯。肌肤到此真冰雪,颓玉俄俄扶不得。素颈何曾著啮痕,却教反缚同心结。红丝交结为谁容,约髻安花次第工。应爱自看妆镜里,岂须人见影堂中。千春不改凝酥面,媚眼微舒若流盼。侯娘怨句鬼先知,玉儿艳质人犹羡。当时犀纛定沉埋,绣袜何人拾马嵬。乞取卿家通替样,许盛银液看千回。万转千回负此生,枉将偷嫁占虚名。周郎已误难重顾,哭杀厨东阮步兵。

《邻女有自经者不晓何因而里媪述其光艳皎洁阅》拼音标注

lín nv̌ yǒu zì jīng zhě bù xiǎo hé yīn ér lǐ ǎo shù qí guāng yàn jiǎo jié yuè
míng zī jìng fú yán zhuāng zhà,
chúi shǒu tíng tíng yǎn tú huà。
nv̌ bàn dāng chuāng huàn bù yìng,
huán yí bèi miàn qīu qiān xià。
jiāo chī xiǎo mèi hū liáng tí,
ào nǎo chūn xiāo shùi sì ní。
hé kè tíng dēng kāi diàn xiá,
jī shí xiǎng xiè dù lóu tī。
jī fū dào cǐ zhēn bīng xuě,
túi yù é é fú bù dé。
sù jǐng hé céng zhù niè hén,
què jiào fǎn fú tóng xīn jié。
hóng sī jiāo jié wèi shúi róng,
yuē jì ān huā cì dì gōng。
yìng ài zì kàn zhuāng jìng lǐ,
qǐ xū rén jiàn yǐng táng zhōng。
qiān chūn bù gǎi níng sū miàn,
mèi yǎn wēi shū ruò líu pàn。
hóu niáng yuàn jù gǔi xiān zhī,
yù ér yàn zhí rén yóu xiàn。
dāng shí xī dào dìng chén mái,
xìu wà hé rén shí mǎ wéi。
qǐ qǔ qīng jiā tōng tì yáng,
xǔ shèng yín yè kàn qiān húi。
wàn zhuǎn qiān húi fù cǐ shēng,
wǎng jiāng tōu jià zhān xū míng。
zhōu láng yǐ wù nán zhòng gù,
kū shā chú dōng ruǎn bù bīng 。