病疝自遣 其二
(明代)王彦泓
却笑痴姬问卜忙,爱闲耽睡病无妨。端详闲理非茶罪,冒滥虚名是色荒。
妙友清言如上药,稗官闲读得奇方。风流未负重阳处,并采茱萸入饮汤。
《病疝自遣 其二》拼音标注
bìng shàn zì qiǎn qí èr
què xiào chī jī wèn bǔ máng,
ài xián dān shùi bìng wú fáng。
duān xiáng xián lǐ fēi chá zùi,
mào làn xū míng shì sè huāng。
miào yǒu qīng yán rú shàng yào,
bài guān xián dú dé qí fāng。
fēng líu wèi fù zhòng yáng chù,
bìng cǎi zhū yú rù yǐn tāng。