题法海院龙溪亭
(宋代)汪应辰
微茫云两角,屈曲路一线。未容快先睹。已一行百转。流溪何从来,神物昔尝玩。舆梁俨坚牢,亭宇复明绚。岂惟济病涉,更可供息宴。信哉善知识,作此巧方便。茂樾两交盖,清风四挥扇。只恐境中人,却有桑下恋。台山不须问,此去直如箭。何妨酌灵水,一洗眼花眩。举头未及眸,已知梵王殿。
《题法海院龙溪亭》拼音标注
tí fǎ hǎi yuàn lóng xī tíng
wēi máng yún liǎng jiǎo,
qū qū lù yī xiàn。
wèi róng kuài xiān dǔ。
yǐ yī xíng bǎi zhuǎn。
líu xī hé cóng lái,
shén wù xī cháng wán。
yú liáng yǎn jiān láo,
tíng yǔ fù míng xuàn。
qǐ wéi jì bìng shè,
gèng kě gōng xī yàn。
xìn zāi shàn zhī shì,
zuò cǐ qiǎo fāng biàn。
mào yuè liǎng jiāo gài,
qīng fēng sì hūi shàn。
zhǐ kǒng jìng zhōng rén,
què yǒu sāng xià liàn。
tái shān bù xū wèn,
cǐ qù zhí rú jiàn。
hé fáng zhuó líng shǔi,
yī xǐ yǎn huā xuàn。
jǔ tóu wèi jí móu,
yǐ zhī fàn wáng diàn 。