脩儿南还

(明代)王以悟

落木寒云亭日斜,一尊送尔忽还家。少年岁月惊飞电,晚景功名叹缀蜗。

大旱人逃留赤地,荒原风起舞黄沙。年□奔走终何济,为语亲知鬓已华。

《脩儿南还》拼音标注

xīu ér nán huán
luò mù hán yún tíng rì xié,
yī zūn sòng ěr hū huán jiā。
shǎo nián sùi yuè liáng fēi diàn,
wǎn jǐng gōng míng tàn zhùi guā。
dà hàn rén táo líu chì dì,
huāng yuán fēng qǐ wǔ huáng shā。
nián □ bēn zǒu zhōng hé jì,
wèi yǔ qīn zhī bìn yǐ huá。