闲居感怀二首 其二

(明代)王以悟

古之作人易,今之作人难。所难非作人,难于割世欢。

窘蠢众所□,鼎贵争弹冠。丈夫遘数奇,寂寞妇亦叹。

浮荣信可期,执鞭非所安。二者交战之,谁云物外观。

所以终日坐,杯酒聊自宽。藜藿堪供膳,楸桐可作棺。

遁世求无闷白贲回狂澜。幽思寄小句,以俟儿曹看。

《闲居感怀二首 其二》拼音标注

xián jū gǎn huái èr shǒu qí èr
gǔ zhī zuò rén yì,
jīn zhī zuò rén nán。
suǒ nán fēi zuò rén,
nán yú gē shì huān。
jiǒng chǔn zhòng suǒ □,
dǐng gùi zhēng dàn guān。
zhàng fū gòu shù qí,
jì mò fù yì tàn。
fú róng xìn kě qī,
zhí biān fēi suǒ ān。
èr zhě jiāo zhàn zhī,
shúi yún wù wài guān。
suǒ yǐ zhōng rì zuò,
bēi jǐu liáo zì kuān。
lí huò kān gōng shàn,
qīu tóng kě zuò guān。
dùn shì qíu wú mèn,
bái bì húi kuáng lán。
yōu sī jì xiǎo jù,
yǐ sì ér cáo kàn。