古鼎篇
(清代)王又旦
夜坐金景流房栊,一南一北云逢逢。谁为此者惊愚蒙?
戴氏之鼎来河东,子水母土木火功。古色不辨贯与崇,翡翠青间玫齐红。
饕餮怒张杂夔龙,蜿蜒之势何其工!中有一马方双瞳,其下隐约凭社虫。
或云《乾》与《艮》相从,不然子午识夏冬。纷纭众说胡能同,鲁真齐赝空懵懵。
何人博雅为谭宗,考图论世自镐丰。忆昔神庙称时雍,斯器原出蓬莱宫。
天球河图与大镛,蜼敦纪甗争舂容。金耶张耶椒房雄,乞而有之作清供。
大梁左右兴兵戎,豪门散尽随霜蓬。零落不复求亡弓,呜呼治乱何匆匆,使我感叹填心胸。
大烹杳矣难继踪,此物合依蒲苇丛。主人有阁名丹枫,阁之前后花纤茸。
两耳三距位当中,玩视聊寄疏且慵。王生作歌纪始终,惭无长管摇白虹。
《古鼎篇》拼音标注
gǔ dǐng piān
yè zuò jīn jǐng líu fáng lóng,
yī nán yī běi yún féng féng。
shúi wèi cǐ zhě liáng yú méng ?
dài shì zhī dǐng lái hé dōng,
zǐ shǔi mǔ tǔ mù huǒ gōng。
gǔ sè bù biàn guàn yǔ chóng,
fěi cùi qīng jiān méi qí hóng。
tāo tiè nù zhāng zá kúi lóng,
wān yán zhī shì hé qí gōng !
zhōng yǒu yī mǎ fāng shuāng tóng,
qí xià yǐn yuē píng shè chóng。
huò yún 《 gān 》 yǔ 《 gèn 》 xiāng cóng,
bù rán zǐ wǔ shì xià dōng。
fēn yún zhòng shuō hú néng tóng,
lǔ zhēn qí yàn kōng měng měng。
hé rén bó yǎ wèi tán zōng,
kǎo tú lùn shì zì hào fēng。
yì xī shén miào chēng shí yōng,
sī qì yuán chū péng lái gōng。
tiān qíu hé tú yǔ dà yōng,
wèi dūn jì yǎn zhēng chōng róng。
jīn yé zhāng yé jiāo fáng xióng,
qǐ ér yǒu zhī zuò qīng gōng。
dà liáng zuǒ yòu xīng bīng róng,
háo mén sàn jǐn súi shuāng péng。
líng luò bù fù qíu wáng gōng,
wū hū zhì luàn hé cōng cōng,
shǐ wǒ gǎn tàn tián xīn xiōng。
dà pēng yǎo yǐ nán jì zōng,
cǐ wù hé yī pú wěi cóng。
zhǔ rén yǒu gé míng dān fēng,
gé zhī qián hòu huā xiān róng。
liǎng ěr sān jù wèi dāng zhōng,
wán shì liáo jì shū qiě yōng。
wáng shēng zuò gē jì shǐ zhōng,
cán wú cháng guǎn yáo bái hóng。