雪霁霜晴独寻山迳菊花犹盛感而赋诗
(宋代)王禹偁
狼藉金钱撒野塘,几丛无力卧斜阳。争偷丛律输桃李,独亚寒枝负雪霜。谁惜晚芳同我折,自怜孤艳袭人香。幽怀远慕陶彭泽,且撷残英泛一觞。
《雪霁霜晴独寻山迳菊花犹盛感而赋诗》拼音标注
xuě jì shuāng qíng dú xún shān jìng jú huā yóu shèng gǎn ér fù shī
láng jiè jīn qián sā yě táng,
jī cóng wú lì wò xié yáng。
zhēng tōu cóng lv̀ shū táo lǐ,
dú yà hán zhī fù xuě shuāng。
shúi xī wǎn fāng tóng wǒ zhé,
zì lián gū yàn xí rén xiāng。
yōu huái yuǎn mù táo péng zé,
qiě xié cán yīng fàn yī shāng 。