八绝诗 其二 白龙泉
(宋代)安道
崖石何凿凿,渤潏涌山脚。含虚光可鉴,倒山壁如削。
瀰漫到前溪,支脉通远壑。白龙乃神物,胡此恋一勺。
势能为霖雨,力可兴雷雹。上天未有命,兹焉缩头角。
应防困蝼蚁,泥蟠讵敢跃。菹醢曾是忧,豢养殊非乐。
亦如君子道,出处贵先觉。吾生苦迁谪,未免郡政缚。
偶来泉畔坐,感兴题秋箨。斗薮缨上尘,试就清涟濯。
聊将一掬水,洗我面惭怍。日暮不忍归,风埃满城郭。
《八绝诗 其二 白龙泉》拼音标注
bā jué shī qí èr bái lóng quán
yá shí hé záo záo,
bó jué yǒng shān jiǎo。
hán xū guāng kě jiàn,
dǎo shān bì rú xuē。
mí màn dào qián xī,
zhī mài tōng yuǎn hè。
bái lóng nǎi shén wù,
hú cǐ liàn yī sháo。
shì néng wèi lín yǔ,
lì kě xīng léi báo。
shàng tiān wèi yǒu mìng,
zī yān suō tóu jiǎo。
yìng fáng kùn lóu yǐ,
ní pán jù gǎn yuè。
jū hǎi céng shì yōu,
huàn yǎng shū fēi lè。
yì rú jūn zǐ dào,
chū chù gùi xiān jué。
wú shēng kǔ qiān zhé,
wèi miǎn jùn zhèng fú。
ǒu lái quán pàn zuò,
gǎn xīng tí qīu tuò。
dǒu sǒu yīng shàng chén,
shì jìu qīng lián zhuó。
liáo jiāng yī jú shǔi,
xǐ wǒ miàn cán zuò。
rì mù bù rěn gūi,
fēng āi mǎn chéng guō。