满江红 其一 和王昭仪韵

(宋代)汪元量

天上人家,醉王母、蟠桃春色。被午夜、漏声催箭,晓光侵阙。

花覆千官鸾阁外,香浮九鼎龙楼侧。恨黑风、吹雨湿霓裳,歌声歇。

人去后,书应绝。肠断处,心难说。更那堪杜宇,满山啼血。

事去空流东汴水,愁来不见西湖月。有谁知、海上泣蝉娟,菱花缺。

《满江红 其一 和王昭仪韵》拼音标注

mǎn jiāng hóng qí yī hé wáng zhāo yí yùn
tiān shàng rén jiā,
zùi wáng mǔ 、 pán táo chūn sè。
bèi wǔ yè 、 lòu shēng cūi jiàn,
xiǎo guāng qīn què。
huā fù qiān guān luán gé wài,
xiāng fú jǐu dǐng lóng lóu cè。
hèn hēi fēng 、 chūi yǔ shī ní cháng,
gē shēng xiē。
rén qù hòu,
shū yìng jué。
cháng duàn chù,
xīn nán shuō。
gèng nà kān dù yǔ,
mǎn shān tí xiě。
shì qù kōng líu dōng biàn shǔi,
chóu lái bù jiàn xī hú yuè。
yǒu shúi zhī 、 hǎi shàng qì chán juān,
líng huā quē。