榆林送武靖侯赵公还京

(宋代)安道

古人一日别,常怀千里思。况在天之涯,而与君相离。

风寒岁云暮,夜永鸡鸣迟。悠悠行路难,苦乐心自知。

人生如浮云,聚散安可期。君归日以远,我归当何时。

岂不念乡国,顾此王事縻。霜月满孤城,照见游子悲。

《榆林送武靖侯赵公还京》拼音标注

yú lín sòng wǔ jìng hóu zhào gōng huán jīng
gǔ rén yī rì bié,
cháng huái qiān lǐ sī。
kuàng zài tiān zhī yá,
ér yǔ jūn xiāng lí。
fēng hán sùi yún mù,
yè yǒng jī míng chí。
yōu yōu xíng lù nán,
kǔ lè xīn zì zhī。
rén shēng rú fú yún,
jù sàn ān kě qī。
jūn gūi rì yǐ yuǎn,
wǒ gūi dāng hé shí。
qǐ bù niàn xiāng guó,
gù cǐ wáng shì mí。
shuāng yuè mǎn gū chéng,
zhào jiàn yóu zǐ bēi。