禁体咏雪

(明代)王云凤

痴云苦雾互依凭,望里乾坤已混凝。默默寒侵烘砚火,濛濛光引读书灯。

远飞鸦背添多重,閒倚龙鳞结数层。来欲断时能自续,斜将颓处巧相承。

庭前才见平如席,门外俄惊积似陵。屡拂难停僧顶滑,乱呵那怕客须蒸。

紫宸动喜朝初放,书省耽吟思正腾。剧赏须临太行野,此游还记昔年曾。

《禁体咏雪》拼音标注

jìn tǐ yǒng xuě
chī yún kǔ wù hù yī píng,
wàng lǐ gān kūn yǐ hùn níng。
mò mò hán qīn hōng yàn huǒ,
méng méng guāng yǐn dú shū dēng。
yuǎn fēi yā bèi tiān duō zhòng,
xián yǐ lóng lín jié shù céng。
lái yù duàn shí néng zì xù,
xié jiāng túi chù qiǎo xiāng chéng。
tíng qián cái jiàn píng rú xí,
mén wài é liáng jī sì líng。
lv̌ fú nán tíng sēng dǐng huá,
luàn hē nà pà kè xū zhēng。
zǐ chén dòng xǐ zhāo chū fàng,
shū shěng dān yín sī zhèng téng。
jù shǎng xū lín tài xíng yě,
cǐ yóu huán jì xī nián céng。