满江红 广陵吊古
(清代)王允持
落日西风,何处问、隋家宫阙。徒徙倚、竹西歌吹,雷塘烟月。
舞袖影随莹火暗,棹讴声逐龙舟没。最伤心、一片玉钩斜,埋香骨。
更乍起,悲笳咽。人未散,哀筝急。看残脂胜粉,淡妆浓抹。
绣帓依徊三妇艳,华灯冷落千门寂。笑樊川,空自许多情,肠堪结。
《满江红 广陵吊古》拼音标注
mǎn jiāng hóng guǎng líng diào gǔ
luò rì xī fēng,
hé chù wèn 、 súi jiā gōng què。
tú xǐ yǐ 、 zhú xī gē chūi,
léi táng yān yuè。
wǔ xìu yǐng súi yíng huǒ àn,
zhuō ōu shēng zhú lóng zhōu méi。
zùi shāng xīn 、 yī piàn yù gōu xié,
mái xiāng gǔ。
gèng zhà qǐ,
bēi jiā yān。
rén wèi sàn,
āi zhēng jí。
kàn cán zhī shèng fěn,
dàn zhuāng nóng mǒ。
xìu mà yī huái sān fù yàn,
huá dēng lěng luò qiān mén jì。
xiào fán chuān,
kōng zì xǔ duō qíng,
cháng kān jié。