从吴禹功借徐铉小篆帖以诗还之

(宋代)汪藻

六书散浮云,篆籀世不数。陵夷到草隶,差别几四五。

人皆逐曾玄,不复知父祖。中间尤可笑,鸡鹜纷去取。

孰为鲁漆书,况说周石鼓。阳冰虽晚出,妙意得千古。

后来继者谁,骑省人最许。明窗出小轴,惊叹手为拊。

平生筝笛耳,惯见沐猴舞。一登韶濩堂,方信有干羽。

援毫极摹仿,涴壁类儿女。秋蛇已成癖,老腕徒自苦。

卷书还归公,祇自愧韩愈

《从吴禹功借徐铉小篆帖以诗还之》拼音标注

cóng wú yǔ gōng jiè xú xuàn xiǎo zhuàn tiē yǐ shī huán zhī
lìu shū sàn fú yún,
zhuàn zhòu shì bù shù。
líng yí dào cǎo lì,
chà bié jī sì wǔ。
rén jiē zhú céng xuán,
bù fù zhī fù zǔ。
zhōng jiān yóu kě xiào,
jī mù fēn qù qǔ。
shú wèi lǔ qī shū,
kuàng shuō zhōu shí gǔ。
yáng bīng sūi wǎn chū,
miào yì dé qiān gǔ。
hòu lái jì zhě shúi,
qí shěng rén zùi xǔ。
míng chuāng chū xiǎo zhóu,
liáng tàn shǒu wèi fǔ。
píng shēng zhēng dí ěr,
guàn jiàn mù hóu wǔ。
yī dēng sháo huò táng,
fāng xìn yǒu gān yǔ。
yuán háo jí mó fǎng,
wò bì lèi ér nv̌。
qīu shé yǐ chéng pǐ,
lǎo wàn tú zì kǔ。
juàn shū huán gūi gōng,
qí zì kùi hán yù。