击云腰 自咏

(金朝)王哲

终南山顶重阳子,真自在。最逍遥。清风明工为伴,响灵呶,空外愈,韵偏饶。蓬莱稳路频频往,只能访,古王乔。丹霞翠雾常簇,弄轻飚。击云腰。上青霄。

《击云腰 自咏》拼音标注

jí yún yāo zì yǒng
zhōng nán shān dǐng zhòng yáng zǐ,
zhēn zì zài。
zùi xiāo yáo。
qīng fēng míng gōng wèi bàn,
xiǎng líng náo,
kōng wài yù,
yùn piān ráo。
péng lái wěn lù pín pín wǎng,
zhǐ néng fǎng,
gǔ wáng qiáo。
dān xiá cùi wù cháng cù,
nòng qīng biāo。
jí yún yāo。
shàng qīng xiāo 。