击壤
(宋代)安道
泰和民如何?戏适因块壤。相从杂稚耋,峙立越寻丈。
乘平初侧一,得隽终杀两。徒歌足欢愉,至意自融盎。
帝力既不知,大德日荡荡。尔来几千年,古俗遂长往。
虽云遗制在,淳风邈难想。谁能陶真乐,返古如指掌。
怀哉壤父歌,三复有遗响。
《击壤》拼音标注
jí rǎng
tài hé mín rú hé ?
xì shì yīn kuài rǎng。
xiāng cóng zá zhì diè,
zhì lì yuè xún zhàng。
chéng píng chū cè yī,
dé jùn zhōng shā liǎng。
tú gē zú huān yú,
zhì yì zì róng àng。
dì lì jì bù zhī,
dà dé rì dàng dàng。
ěr lái jī qiān nián,
gǔ sú sùi cháng wǎng。
sūi yún yí zhì zài,
chún fēng miǎo nán xiǎng。
shúi néng táo zhēn lè,
fǎn gǔ rú zhǐ zhǎng。
huái zāi rǎng fù gē,
sān fù yǒu yí xiǎng。