土鼓
(宋代)安道
粤昔伊耆氏,乐制惟土苴。继自神农氏,作鼓正从瓦。
蒯桴一引击,真性足陶写。当时风俗成,往往朴而野。
大音能希声,调高和诚寡。迨周因用之,吹合豳颂雅。
祈年及祭蜡,齐敬格上下。是虽器质略,名亦不徒假。
花腰鸣且急,可以愧来者。
《土鼓》拼音标注
tǔ gǔ
yuè xī yī qí shì,
lè zhì wéi tǔ jū。
jì zì shén nóng shì,
zuò gǔ zhèng cóng wǎ。
kuǎi fú yī yǐn jí,
zhēn xìng zú táo xiě。
dāng shí fēng sú chéng,
wǎng wǎng pò ér yě。
dà yīn néng xī shēng,
diào gāo hé chéng guǎ。
dài zhōu yīn yòng zhī,
chūi hé bīn sòng yǎ。
qí nián jí jì là,
qí jìng gé shàng xià。
shì sūi qì zhí lvè,
míng yì bù tú jiǎ。
huā yāo míng qiě jí,
kě yǐ kùi lái zhě。