守舍
(宋代)安道
禾穗累累青半黄,边山除野多熟乡。一粒未得人初尝,不应办作鹿豕粮。
老农作计须夜防,结草构木安匡床。高低量置田中央,容身仅足庇雨霜。
比于露宿知犹强,所图岁晏实饥肠。世族多少居华堂,安然熟寝无更长,便腹何尝乏稻粱。
敢较甘苦均閒忙,不遑宁处禾无伤。
《守舍》拼音标注
shǒu shè
hé sùi lèi lèi qīng bàn huáng,
biān shān chú yě duō shú xiāng。
yī lì wèi dé rén chū cháng,
bù yìng bàn zuò lù shǐ liáng。
lǎo nóng zuò jì xū yè fáng,
jié cǎo gōu mù ān kuāng chuáng。
gāo dī liàng zhì tián zhōng yāng,
róng shēn jǐn zú bì yǔ shuāng。
bǐ yú lù sù zhī yóu qiáng,
suǒ tú sùi yàn shí jī cháng。
shì zú duō shǎo jū huá táng,
ān rán shú qǐn wú gèng cháng,
biàn fù hé cháng fá dào liáng。
gǎn jiào gān kǔ jūn xián máng,
bù huáng níng chù hé wú shāng。