题洛神赋图诗
(宋代)王铚
曹公文武俱绝伦,传与陈王赋洛神。高情寓托八荒外,曾是亲逢绝世人。五官郎将莫轻怒,椒房自是袁家妇。闻道生时覆玉衣,便是于今腰束素。惊鸿翻然不重顾,射鹿深冤更凄楚。不将降虏赐周公,先识祸机杨德祖。此意明明可自知,岂有神人来洛甫。空用平生八斗才,七步那能说微步。楚离日月常争光,湘夫人后夸高唐。丹青画写鬼神趣,笔端调出返魂香。妙画主文尽天艺,神理人心两无异。此情万古恨茫茫,且为陈王说余意。
《题洛神赋图诗》拼音标注
tí luò shén fù tú shī
cáo gōng wén wǔ jù jué lún,
chuán yǔ chén wáng fù luò shén。
gāo qíng yù tuō bā huāng wài,
céng shì qīn féng jué shì rén。
wǔ guān láng jiāng mò qīng nù,
jiāo fáng zì shì yuán jiā fù。
wén dào shēng shí fù yù yī,
biàn shì yú jīn yāo shù sù。
liáng hóng fān rán bù zhòng gù,
shè lù shēn yuān gèng qī chǔ。
bù jiāng jiàng lǔ sì zhōu gōng,
xiān shì huò jī yáng dé zǔ。
cǐ yì míng míng kě zì zhī,
qǐ yǒu shén rén lái luò fǔ。
kōng yòng píng shēng bā dǒu cái,
qī bù nà néng shuō wēi bù。
chǔ lí rì yuè cháng zhēng guāng,
xiāng fū rén hòu kuā gāo táng。
dān qīng huà xiě gǔi shén qù,
bǐ duān diào chū fǎn hún xiāng。
miào huà zhǔ wén jǐn tiān yì,
shén lǐ rén xīn liǎng wú yì。
cǐ qíng wàn gǔ hèn máng máng,
qiě wèi chén wáng shuō yú yì 。