临海僧珂公出梅花诗和其韵
(宋代)王铚
天公飞雪斗梅英,未有东风便有情。竹裹有春春不觉,水边见月月羞明。神人自惜迷姑射,天女何妨伴净名。第一花中拈实相,谈禅说法大修行。
《临海僧珂公出梅花诗和其韵》拼音标注
lín hǎi sēng kē gōng chū méi huā shī hé qí yùn
tiān gōng fēi xuě dǒu méi yīng,
wèi yǒu dōng fēng biàn yǒu qíng。
zhú guǒ yǒu chūn chūn bù jué,
shǔi biān jiàn yuè yuè xīu míng。
shén rén zì xī mí gū shè,
tiān nv̌ hé fáng bàn jìng míng。
dì yī huā zhōng nián shí xiāng,
tán shàn shuō fǎ dà xīu xíng 。
- 上一篇:陆左丞夫人郑氏挽词四首
- 下一篇:秋夜读书三首 其二