明觉山中始见梅花戏呈妙明老

(宋代)王铚

急晷驰轮岁将歇,我更荒村转冰辙。凝岩万物冻无姿,水墨陂塘葭苇折。是谁向背此间来,破萼梅花伴幽绝。遥山谁恨天作愁,澹尽眉峰半明灭。清香自鸿不因风,玉色素高非斗雪。竹篱凝睇一凄凉,沙水澄鲜两明洁。天仙谪自广寒宫,定与桂娥新作别。尚怜孀独各自望,多情与照黄昏月。从来耐冷月中人,一任北风吹石裂。漫劳粉镜学妆迟,欲写冰肤画工拙。千古无人识岁寒,独有广平心似铁。我因花意拂埃尘,尚恐人传向城阙。诗成火暖夜堂深,地炉细与山僧说。

《明觉山中始见梅花戏呈妙明老》拼音标注

míng jué shān zhōng shǐ jiàn méi huā xì chéng miào míng lǎo
jí gǔi chí lún sùi jiāng xiē,
wǒ gèng huāng cūn zhuǎn bīng chè。
níng yán wàn wù dòng wú zī,
shǔi mò bēi táng jiā wěi zhé。
shì shúi xiàng bèi cǐ jiān lái,
pò è méi huā bàn yōu jué。
yáo shān shúi hèn tiān zuò chóu,
dàn jǐn méi fēng bàn míng miè。
qīng xiāng zì hóng bù yīn fēng,
yù sè sù gāo fēi dǒu xuě。
zhú lí níng dì yī qī liáng,
shā shǔi chéng xiān liǎng míng jié。
tiān xiān zhé zì guǎng hán gōng,
dìng yǔ gùi é xīn zuò bié。
shàng lián shuāng dú gè zì wàng,
duō qíng yǔ zhào huáng hūn yuè。
cóng lái nài lěng yuè zhōng rén,
yī rèn běi fēng chūi shí liè。
màn láo fěn jìng xué zhuāng chí,
yù xiě bīng fū huà gōng zhuó。
qiān gǔ wú rén shì sùi hán,
dú yǒu guǎng píng xīn sì tiě。
wǒ yīn huā yì fú āi chén,
shàng kǒng rén chuán xiàng chéng què。
shī chéng huǒ nuǎn yè táng shēn,
dì lú xì yǔ shān sēng shuō 。