送僧秀游海上诸山

(宋代)王铚

丈室凝尘锁寂寥,飘然更打衲僧包。春风正满碧溪水,落口偏宜红杏梢。身外谁非追日杖,法中我是续弦胶。云山烟海虽深广,未抵安栖一把茅。

《送僧秀游海上诸山》拼音标注

sòng sēng xìu yóu hǎi shàng zhū shān
zhàng shì níng chén suǒ jì liáo,
piāo rán gèng dǎ nà sēng bāo。
chūn fēng zhèng mǎn bì xī shǔi,
luò kǒu piān yí hóng xìng shāo。
shēn wài shúi fēi zhūi rì zhàng,
fǎ zhōng wǒ shì xù xián xiáo。
yún shān yān hǎi sūi shēn guǎng,
wèi dǐ ān qī yī bǎ máo 。